Trong đại sảnh rộng lớn, toàn bộ các huynh đệ đều thay áo trắng! Mặc vải bố đội tang! Nhìn Tống Thành Hải yên lặng nằm ở đó, trái tim Trương Vũ Trạch đau như dao cắt! Hai con ngươi lúc này đầy tơ máu, cảnh tượng cùng Tống Thành Hải kề vai chiến đấu không ngừng vang vọng trong đầu.
Khoảnh khắc Tống Khải bước vào đại sảnh liền bổ nhào về phía thi thể của bố mình, bắt đầu khóc lóc thảm thiết!
Trương Vũ Trạch chậm rãi đi tới, lúc này hắn ta cảm thấy bước chân thật nặng nề, rõ ràng chỉ còn cách mười mấy mét, nhưng làm thế nào cũng không thể đi đến cùng.
Ai nấy đều chìm đắm trong đau thương, nước mắt đã làm nhòa đi tầm mắt của các huynh đệ! Những tiếng than khóc vang lên không dứt.
Các huynh đệ thấy Trương Vũ Trạch đến lập tức có chủ kiến, một vị huynh đệ lau đi nước mắt trên mặt, chạy tới trước mặt Trương Vũ Trạch, nghẹn ngào nói: “Đường chủ, lúc chúng tôi đuổi tới thư phòng, bang chủ ông ấy đã… đã… nhưng bên ngoài đều do người của chúng ta canh giữ, không thể như vậy… nếu như có người muốn vào… các anh em không thể không biết!”
Kể từ lúc Tống Thành Hải cảm thấy bất an liền tăng cường phòng vệ của tổng bộ! Huynh đệ tuần tra cảnh giới cũng nhiều gấp đôi ngày thường, bên ngoài thư phòng của Tống Thành Hải là hàng trăm huynh đệ tinh anh! Những huynh đệ này đều không dám chớp mắt, bang chủ làm sao có thể bị người ta ám sát đây! Hơn nữa còn không nghe thấy bất kỳ âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128186/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.