“Đông Phương Hạ, Hạo Kiệt cậu ấy việc thành không đủ việc bại có thừa, đã quen cuộc sống trong nhung lụa, những người phía dưới càng không giỏi về mặt này, cậu phái cậu ta đến phía Nam, có được không? Ngộ nhỡ hỏng việc lớn của cậu thì… lại thêm việc phía Yên Kinh vẫn chưa ổn, cậu làm như vậy có phải quá mạo hiểm không!!”
Tần Hạo Kiệt vừa đi, Hác Hiên lập tức nói suy nghĩ của mình, khuôn mặt trắng ngần hiện lên vẻ lo lắng!
Đông Phương Hạ nghe xong, ánh mắt nhìn vào Hác Hiên: “Chính vì như vậy em mới để cậu Tần đến phía Nam! Ban đầu em muốn để cậu ấy ở Yên Kinh, nhưng anh cũng biết tình hình đấy, cậu ấy ở đây cũng không giúp được gì, với tính khí của cậu ấy, đến phía Nam cũng chưa chắc không phải việc tốt! Một đám cậu ấm đến phía Nam cũng sẽ không thu hút sự chú ý của người khác, cho dù bị người khác nhằm vào thật, ai dám ra tay với họ! Tuy ông lão Tần không nắm thực quyền, nhưng lực sát thương mà ông ta mang đến vẫn rất lợi hại! Bây giờ việc bên Yên Kinh chưa ổn, nhưng sẽ nhanh thôi!!”
“Vậy tại sao vừa nãy cậu muốn để Hạo Kiệt nghe nhiều, xem nhiều, động não nhiều! Đây là có ý gì?”
“Hạo Kiệt trong mắt không có ai, hành sự kỳ quái! Ngông cuồng! Em lo rằng cậu ấy đến phương Nam vẫn sẽ giống như khi ở Yên Kinh, nói như vậy là muốn nói với cậu ấy, cậu ấy ở phía Nam là người cô đơn lẻ loi, không có ai giúp cậu ấy! Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128165/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.