Buổi chiều ở Yên Kinh muôn hình muôn vẻ, vừa có nét rộn ràng nhộn nhịp, cũng mang sắc thái nhẹ nhàng thư thái.
Lần này đi chơi, Đông Phương Hạ không chỉ không dẫn theo một cấp dưới nào, mà thậm chí còn không lái chiếc Rolls-Royce đỉnh cấp kia. Anh và Thư Lăng Vy chen lên một chiếc xe buýt.
"Không nhìn ra được là anh cũng tiết kiệm thế đấy, ngay cả xe cũng không lái. Cứ thế này thì bao giờ chúng ta mới tới phố Bắc?"
Trong xe buýt đã kín hết chỗ. Thư Lăng Vy bị xô đẩy tới trước người Đông Phương Hạ. Ngược lại, không có một ai chen lấn anh, bởi vì với dáng vẻ lưu manh này của anh, cũng chỉ có Thư Lăng Vy dám tới gần anh thôi. Những cô khác thì lo là sẽ bị anh nhân cơ hội sàm sỡ.
Đông Phương Hạ cười ha ha: "Dù sao cũng rảnh, cứ đi chơi vậy".
"Anh đi chơi á? Có ma mới tin! Muốn chơi thì đi đâu chơi chẳng được, sao lại phải chạy tới phố Bắc? Tôi nói trước đấy nhé, nếu gặp chuyện gì bất trắc, tôi không bảo vệ được anh thì anh đừng có trách tôi".
Thư Lăng Vy thật sự cảm thấy lo, nếu là một mình cô thì cô chẳng sợ ai cả, nhưng bên cạnh lại có một ông chồng lưu manh, còn đang bị thương và ăn mặc như thế này. Ở bên đó côn đồ đi đầy đường, nếu chúng kéo đàn tới kiếm chuyện với Đông Phương Hạ thì khó giải quyết lắm.
"Tôi nói tôi đi chơi mà cô không tin, haizz... Thư Lăng Vy, sao cô đẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128095/chuong-239.html