Thư Lăng Vy thấy vậy, liền nghĩ đến chai nước ép mà Đông Phương Hạ đưa cô tối qua, sau khi cô uống, cũng cảm thấy vết thương do đao chém trên người mình bỗng nhanh chóng liền lại, toàn thân tràn đầy sức lực, động tác cũng nhanh nhẹn hơn trước đó rất nhiều!
Đông Phương Hạ nhìn thấy Thư Lăng Vy, cũng hơi lúng túng! Ánh mắt né tránh, không biết nên nói gì. Đặc biệt là nhìn thấy nụ cười mê đắm lòng người của Thư Lăng Vy, trong lòng anh càng thêm khó chịu, có cảm giác tội lỗi.
Anh đi từ phòng vệ sinh ra, vốn muốn đích thân vào bếp, mặc kệ mình nấu có ngon hay không, cũng không thể để Diệc Phi và Thư Lăng Vy nấu cơm cho mình chứ! Nhưng, Đông Phương Hạ lại thấy Diệc Phi đã sớm bưng đồ ăn đặt trên bàn trà, làm cho mình bữa thịnh soạn!
Bưng bát cơm nóng hổi, Đông Phương Hạ giống như đứa trẻ, đôi mắt chuyển động không ngừng, còn ngốc nghếch, đầu tiên là nhìn Thư Lăng Vy, sau đó nhìn Nam Cung Diệc Phi! .
||||| Truyện đề cử: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc |||||
“Hai người không ăn à?”
“Ha ha, Đông Phương Hạ, anh thật đáng yêu! Mau ăn đi, em và Thư Lăng Vy ăn rồi!”, Diệc Phi cười nói.
“Ồ…”
Đông Phương Hạ đáp lại một tiếng, tuy đang ăn cơm, nhưng anh không tập trung, nghĩ đến chuyện tối qua, lại thấy Thư Lăng Vy không có biểu hiện trách móc mình, trong lòng Đông Phương Hạ không thoải mái! Nhưng, thực sự không thể trách anh, gián điệp là chuyện lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128090/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.