Ánh mắt, suy nghĩ, lo lắng, thần sắc của Thư Lăng Vy, đều không phải giả bộ! Dạ Ảnh tự nhận là người đọc vị được vô số người, chắc chắn Thư Lăng Vy không nói dối! Lại thêm giác quan thứ sáu của phụ nữ!
Dạ Ảnh do dự một lúc, mới nói: “Phu nhân, nếu cô không phải là gián điệp, cậu chủ đổ oan cho cô, thì cậu ấy sẽ giải thích với cô! Ngược lại, cho dù không nhẫn tâm, Dạ Ảnh cũng sẽ ra tay với cô”.
“Vậy cô đồng ý với tôi đưa tôi đi gặp Đông Phương Hạ?”
Dạ Ảnh lắc đầu! “Mệnh lệnh của cậu chủ, Dạ Ảnh không dám làm trái! Cho nên, phu nhân cô phải đợi! Nhưng, Dạ Ảnh sẽ giúp cô điều tra lại rõ ràng chuyện này. Tôi hy vọng chúng tôi nhầm lẫn”.
“Dạ Ảnh, sao cô ngốc như vậy, cô trung thành với Đông Phương Hạ, là tốt! Nhưng cô phải phân biệt lúc này lúc khác! Đông Phương Hạ anh ấy gặp nguy hiểm, sao cô…”, Thư Lăng Vy phát điên rồi.
“Tất cả đều nằm trong tay cậu chủ, phu nhân yên tâm đi!”
“Cô…”
Thư Lăng Vy thực sự hết cách! Nhưng nhìn thấy ánh mắt của Dạ Ảnh, cô có lo lắng, có nói gì nữa, cũng là vô nghĩa. Cô vẫn không thể rời khỏi đây.
Đại sảnh tầng một, Đông Phương Hạ ở cùng các anh em, không phân biệt! Ngay cả lúc ăn cơm, cũng cùng các anh em ăn cùng một nồi lớn, các anh em ăn gì, anh ăn cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128073/chuong-217.html