Nhưng liền sau đó, sau khi Đông Phương Hạ nhìn rõ dung nhan tuyệt mỹ của người phụ nữ này, nụ cười lạnh biến thành băng giá! Đôi lông mày dài như kiếm hơi nhíu lại, con mắt sâu hiện lên ý nghi hoặc!
Thư Lăng Vy, sao lại là cô ấy! Sao cô ấy lại đến đây. Lẽ nào cô ấy thực sự… vẫn may, mình chưa ra tay, nếu không sẽ đánh rắn động cỏ!
Đông Phương Hạ thu lại nụ cười băng giá, thay đổi thần sắc, cười như không cười nhìn Thư Lăng Vy đi về phía mình, đôi mắt nheo lại!
“Thấy anh ngốc nghếch đừng dầm mưa ở đây, tôi còn định dọa anh một chút! Không ngờ anh cảnh giác rất cao”.
Thư Lăng Vy cầm ô che cho Đông Phương Hạ, nhìn Đông Phương Hạ một lượt.
Nhìn nụ cười đơn thuần của Thư Lăng Vy, đôi mắt đẹp trong veo! Không có chút giả tạo, Đông Phương Hạ cũng phải nghi hoặc, là Thư Lăng Vy diễn xuất tốt, hay là mình hiểu nhầm.
“Hầy… anh đang nghĩ gì vậy! Một đại mỹ nhân như tôi đứng bên cạnh anh, sao anh có thể lơ đãng, để tôi cầm ô cho anh, anh không thấy ngại à!”
Thư Lăng Vy phát hiện Đông Phương Hạ cứ ngẩn ngơ, ánh mắt hơi kỳ lạ! Cô ấy giơ tay dúi Đông Phương Hạ một đấm.
Giọng điệu trách móc của Thư Lăng Vy, hành động này, khiến Đông Phương Hạ tạm thời không nghĩ những việc đó! Anh cười ha ha, cầm lấy ô từ trong tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128063/chuong-207.html