Trương Vũ Trạch thấy vậy liền nghi hoặc! Người bên cạnh, hơi thở của cậu ta sao ôn hòa như vậy, không giống tối qua, sắc bén! Hai người cùng ngồi giống như bạn bè.
“Sao thế, cãi nhau với em gái anh rồi! Bị cô ấy lạnh nhạt, thật đáng thương!”, Đông Phương Hạ nói mát, nụ cười trên khuôn mặt là vĩnh hằng.
Trương Vũ Trạch còn nghĩ Đông Phương Hạ sẽ nói gì với hắn! Đâu ngờ vừa mở miệng, suýt nữa bị tức chết! Thật ức!
Trương Vũ Trạch thở một hơi, nhàn nhạt nói: “Ban đầu, tôi không cho phép nó qua lại với An Nhiên, bắt cắt đứt mọi liên lạc với An Nhiên! Nó còn nhỏ, phải dồn toàn bộ tinh lực vào việc học. Không ngờ, cô em gái luôn ngoan ngoãn lại cãi nhau với tôi, không thèm để ý đến tôi! Gọi điện thì tắt máy, đến tìm nó, nó không gặp tôi. Tối đó, lời nói của cậu đã thức tỉnh tôi. Tôi vẫn luôn bận rộn, hôm nay mới có thời gian, vốn muốn đến nói với nó, tôi không phản đối nữa! Đâu ngờ… ngay cả gặp mặt, nó cũng không gặp! Lần trước đến tìm nó, nó ở trong thư viện không ra, bây giờ, nó ở trong phòng hòa nhạc không ra. Từ chỗ Đông Phương Mịch Ngâm em gái của cậu, tôi biết nó không sao, học hành còn cố gắng hơn trước, tôi thực sự rất vui! Huyết Lang, cậu nói chúng ta không phải là kẻ thù, thì tốt biết mấy!”
Đúng thế, Trương Vũ Trạch thực sự không muốn đối đầu với Đông Phương Hạ, nhưng cũng hết cách! Thế giới ngầm của Yên Kinh, đã bắt đầu có mùi thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128047/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.