Đông Phương Hạ nghĩ đến Thư Lăng Vy, liền nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên họ gặp nhau! Bây giờ, Thư Lăng Vy biết mình còn sống, hơn một tuần rồi, tin rằng cô ấy cũng suy nghĩ tương đối rồi! Bây giờ, chỉ đợi mình xuất hiện. Nhưng, trêu cô ấy chút cũng không phải không được.
Đông Phương Hạ vẫn rất thích cảm giác ở bên cạnh Thư Lăng Vy, chỉ là không biết cô ấy làm vị trí nào trong cảnh sát hình sự quốc tế, sao lại bận như vậy! Cho dù là tăng ca, cũng không thể nào bận ngày bận đêm! Xem ra, mình vẫn không hiểu về họ!
Đông Phương Hạ yên lặng suy nghĩ, cũng quên luôn thời gian! Nam Cung Diệc Phi đã quay về trong lúc Đông Phương Hạ đến đình nghỉ chân, được biết Đông Phương Hạ đã về, cũng biết việc ngọc khấu, lo lắng Đông Phương Hạ sẽ buồn vì chuyện ngọc khấu, cô liền ra ngoài sân vườn tìm Đông Phương Hạ.
Cảnh sắc đêm nay thật đẹp! Bầu trời đêm thăm thẳm, giống như một miếng vải màu xanh đen, ngôi sao tỏa ra ánh vàng lấp lánh trên miếng vải.
Diệc Phi tìm kiếm trong sân vườn, cuối cùng vẫn hỏi chiến sĩ canh gác, mới biết Đông Phương Hạ ở đình nghỉ chân! Thế là, cô bước nhanh đến hồ nhân tạo, mượn ánh trăng và ánh đèn mờ tối, từ xa đã nhìn thấy Đông Phương Hạ ở đình nghỉ chân, hai người Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ như hai đại thần, đứng bất động ở đó!
Từ xa, Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ nhìn thấy một bóng người đi về phía họ, muốn chặn lại không cho người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1127971/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.