Edit: AQY
–
Huyền Bắc Vũ rã rời trở lại Thiên Đình, bị Khanh Nguyệt Tước tóm ở ngoài Doanh Nguyệt Cung, chột dạ không dám nhìn về phía Khanh Nguyệt Tước.
Khanh Nguyệt Tước bất đắc dĩ thở dài, hỏi: “Nếu tiếc nuối sao không quang minh chính đại đến xem.”
Chân Huyền Bắc Vũ vẽ vòng tròn trên đất, sợ Khanh Nguyệt Tước phát hiện.
Sao có thể không phát hiện cảm xúc của chàng chứ, Khanh Nguyệt Tước lần nữa than thở: “Kinh Tả Lễ tính tính khá tốt.”
Ừ, ngươi không biết hiện tại nàng thế nào.
“Kết duyên với ngươi cũng không tính là thiệt.”
Ừ, coi như ta trèo cao?
“Dù sao đã từng là ân nhân của ngươi, truyền ra cũng là một câu chuyện hay.”
Huyền Bắc Vũ im lặng không nói.
Nếu không khuyên nổi Huyền Bắc Vũ, Khanh Nguyệt Tước cũng không muốn nói thêm gì nữa, muốn đi về Doanh Nguyệt Cung trước.
Trước khi đi, Khanh Nguyệt Tước không nhẫn nại, yếu ớt than thở: “Mạng của người phàm rất ngắn, ngươi không đi gặp nữa, kiếp sau vẫn phải gặp nàng, một đời quấn quanh một đời, quấn quanh đến cuối, không chết không thôi.”
Huyền Bắc Vũ rơi vào trầm tư, không cách nào tự kiềm chế.
“Ngươi không tránh được.” Khanh Nguyệt Tước kết luận như chặt đinh chém sắt, nhưng Huyền Bắc Vũ cũng không muốn tin.
Mặc dù đã trở về nhưng Huyền Bắc Vũ lại không làm gì, cả ngày chỉ ngồi ôm Kính Linh Nguyệt, si ngốc nhìn Kinh Tả Lễ sướng vui đau buồn ở một đầu khác, bị vui buồn của nàng tác động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-vu/2497392/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.