Mùa xuân năm Trùng Hưng thứ hai do dất nước vừa trải qua trận chiến chống giặc Nguyên xâm lược, lê dân bách tính vẫn chưa thể nguôi ngoai nỗi đau mất đi người thân trong những ngày chiến tranh loạn lạc, nền kinh tế chỉ mới bắt đầu được phục hồi, cuộc sống của người dân vẫn còn chưa ổn định. Trước thực trạng trên, Vua Trần Nhân Tông đã ban chiếu chỉ thực hiện chính sách miễn giảm sưu thuế cho người dân trên toàn bộ lãnh thổ nước Đại Việt, đồng thời khuyến khích tất cả hoàng thân quốc thích, quan quân triều đình cùng với lê dân trăm họ khắp cả nước đón mừng năm mới một cách đơn giản trong bầu không khí hoài niệm để tưởng nhớ đến những người con dân Đại Việt đã anh dũng hy sinh…
Trong những cơn gió lạnh buốt đầu tiết lập xuân, Lê Việt An và Lý Yên Lạc mỗi người ôm một bó hoa hồng trắng trên tay lặng lẽ đứng nghiêm trang trước một nấm mồ được đắp khá cẩn thận, phía trước ngôi mộ là một tấm bia gỗ hình chữ nhật ghi tên họ của người quá cố, hai cô chỉ biết cúi đầu thật thấp để tưởng niệm ba mẹ của tiểu Tấn…
“ … Phụ mẫu của đệ chạy đến nơi này thì bị bọn giặc đuổi kịp … bọn chúng vung gươm chém vào tất cả những người mà chúng nhìn thấy không chừa một ai … chính mắt đệ nhìn thấy phụ mẫu của đệ ngã xuống đất … cả người đầy máu … không chỉ có phụ mẫu của đệ mà còn có rất nhiều người khác nữa … “ – tiểu Tấn cúi đầu trầm mặc một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-thoai-quay-ve/48046/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.