- A! Cậu muốn làm gì?
- A! Anh... Muốn làm gì?
Trong vài phút ngắn ngủi, từ trong hai phòng tắm trước sau truyền ra tiếng thét chói tai cùng kinh hô của Tống Hiểu Phân và Lý Hàn Mai, câu nói đầu tiên cơ hồ là giống nhau, chỉ bất quá phản ứng tiếp theo thì khác nhau.
Tống Hiểu Phân dĩ nhiên là sợ tới mức bối rối dùng một tay che hai tòa ngọc phong của mình, tay còn lại thì che mảnh đất tam giác dụ hoặc của mình.
Còn Lý Hàn Mai thì đỏ bừng cả khuôn mặt, thân thể mềm mại run rẩy rồi đột nhiên kéo khăn tắm chắn trước người.
Hai người tự nhiên là đã khóa trái cửa phòng tắm, đáng tiếc đối với người nào đó thì không có bất kỳ tác dụng nào.
Mà câu trả lời cho cùng một câu hỏi của hai người là:
- Đương nhiên là nhìn lại, hai bên không thiếu nợ nhau, ha ha ha...
Người nào đó nhìn ngắm đến say sưa, nhất là bộ dáng của Tống Hiểu Phân, khiến cho hắn cảm thấy cực thích, cũng không phải Tống Hiểu Phân so với Lý Hàn Mai có sức hấp dẫn hơn đối với người nào đó, mà là sự bối rối của Tống Hiểu Phân, làm cho người nào đó nhìn được triệt để hơn, càng thoải mái, càng cảm thấy được mình có lời mà thôi.
Bất quá, Dương Thiên Lôi cũng không biết, nếu như hắn không có cắn nuốt linh hồn của Hiên Viên Cửu Dương, nói không chừng chưa chắc hắn sẽ làm ra chuyện tình đáng khinh như thế. Nhưng chính là bởi vì chuyện đáng khinh này mà mới đúng là bản chất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-thien/1392894/chuong-911.html