Phổ Hiền cùng ba cô gái nhìn sắc mặt đỏ bừng của Trương Nhã Tĩnh đều không nói gì nữa, bộ dáng này còn nói là không quen biết sao?
- Không thành thật khai báo, chúng ta đoán không được sao? Tiêu suất ca là đồng sự của cậu, đồng thời cũng là cảnh sát! Nếu không làm sao có thể lợi hại như vậy?
Phổ Hiền nghĩ đến một chiêu tiểu lý phi đao khủng bố kia của Dương Thiên Lôi, cực kỳ khẳng định nói.
- Không phải. Các cô đừng đoán bậy, tôi biết nàng ta là cảnh sát, bởi vì đã từng gặp qua cô ấy bắt trộm. Cùng nhau xảy ra xung đột với tên đầu trọc kia là do tôi chứng kiến tên đầu trọc đó không phải loại người tốt lành gì cứ chen lấn đến bên cạnh cô ấy, cho nên mới lôi cô ta ra khỏi sàn nhày, dù sao, các cô cũng là khách quen của tôi. Được rồi, tôi phải về trường học, các cô cũng đừng lưu lại nơi này, người của quán bar Lam Mị rất nhanh sẽ tới đây, lát nữa sẽ xảy ra chém nhau, nhanh chóng về nhà đi.
Dương Thiên Lôi "giải thích".
- Vậy sao anh lợi hại như thế?
- Rất đơn giản, tập võ từ nhỏ.
Dương Thiên Lôi nói, đồng thời bắt một chiếc taxi.
- Lên xe đi!
Điểm Điểm là người đầu tiên lên xe, nhưng tựa hồ bốn người Phổ Hiền, Trương Nhã Tĩnh đều không muốn lên.
- Các cậu lên trước. Tôi đi với Tiêu suất ca, khanh khách...
Phổ Hiền trực tiếp đẩy hai cô gái vào xe taxi.
- Nhã Tĩnh, nhanh đi a, bốn người vừa đủ.
- Cậu lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-thien/1392875/chuong-892.html