- Đi!
Tại thời điểm ba người Dương Thiên Lôi người trước nối tiếp người sau đứng lên, để Dương Thiên Lôi có điểm ngoài ý muốn chính là, gã tóc hồng vừa mới nói dĩ nhiên kéo gã tóc xanh ngay bên cạnh, không nói hai lời, xoay người rời đi.
- Hừ, coi như sáng suốt!
Trên mặt Tống Hiểu Phân mang theo một tia cười cười đắc ý thấp giọng nói.
Hai người đi đầu này không phải ai xa lạ, chính là hai tên tiểu lưu manh gặp phải trên xe lửa lúc tới Ma Đô nhập học. Hiện tại vẫn là bộ dáng tiểu lưu mạnh, trộm chó bắt gà như trước, thế nhưng Dương Thiên Lôi và Tống Hiểu Phân đều biết được hai người này đã không thể làm được vai trò của "đàn ông".
Bất quá tuy rằng Tống Hiểu Phân rất đắc ý, nhưng vẫn có chút mướt mồ hôi vì hai tiểu lưu manh kia, dù sao người đứng ngay bên cạnh chính mình quá mức độc ác. Nếu như thực sự không biết tốt xấu chọc vào hắn không biết sẽ phát sinh cái gì? Tống Hiểu Phân không dám nghĩ.
- Chàng trai, hai cháu gái, có phải bọn chúng từng gây chuyện với các cháu? Các cháu nhanh nhanh rời đi một chút…
Người phụ nữ trung niên thu dọn mọi thứ trên mặt đất, vừa thiện ý nhắc nhở ba người. Chuyện vừa rồi nàng nhìn thấy rõ ràng, tuy rằng nàng không biết vì sao bốn người kia hình như rất sợ hãi ba người Dương Thiên Lôi, trực tiếp rời đi, nhưng lại biết bọn chúng không phải dễ dàng bỏ qua như vậy.
Trong khu vực này, bọn họ chính là lũ rắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-thien/1392851/chuong-868.html