- A…
Liễu Diệc Nhi đang đắm chìm trong tiếng ca, giờ khắc này dưới sự trợ giúp của Dương Thiên Lôi, dĩ nhiên thần kỳ cảm ứng được người kia một lần nữa, thế nhưng trong nháy mắt cảm ứng được này, các loại tâm tình phức tạp như kinh khủng, lo lắng, đau lòng, sợ hãi tràn ngập trong tim, khiến nàng kêu lên thành tiếng sợ hãi: "Thiên Lôi…."
Tiếng ca lập tức dừng lại, tâm cảnh tan biến, trong sát na, tất cả cảm ứng đều tiêu tan thành mây khói.
Phụt…
Bỗng nhiên Dương Thiên Lôi phun ra một ngụm máu tươi, buông cánh tay Liễu Diệc Nhi, té ngã trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, hai tròng mắt lờ mờ không ánh sáng, nhưng nhìn vào hư không vô tận, nhẹ giọng hô lên cái tên Lăng Hi.
- Cậu… Cậu làm sao vậy?
Liễu Diệc Nhi dưới sự thủ hộ của Dương Thiên Lôi, hoàn toàn không bị bất cứ thương thế nào, nhìn thấy Dương Thiên Lôi phun máu nằm dưới mặt đất, nhưng vẫn gọi "Lăng Hi" như trước, lúc này trong lòng của nàng dĩ nhiên cảm thấy một cỗ đau đớn, mặc dù nàng vẫn là Liễu Diệc Nhi như trước, cũng không hề thu được bất cứ ký ức gì của Lăng Hi, thế nhưng tình cảm ẩn chứa trong một tiếng "Thiên Lôi" lại truyền vào trong trái tim của nàng vô cùng rõ ràng. Nàng chỉ biết là, một nàng khác và hắn tựa hồ có một tầng quan hệ rất sâu.
- Không có việc gì, nghỉ ngơi một chút là được rồi…
Chậm rãi thu hồi ánh mắt, nhìn vào Liễu Diệc Nhi, khóe miệng dĩ nhiên mang theo một nụ cười mỉm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-thien/1392847/chuong-864.html