- Alo, xin chào!
Dương Thiên Lôi tiếp nhận điện thoại, mở miệng nói.
- Là Thiên Lôi sao? Bác là mẹ của Hiểu Phân! Nha đầu này nghịch ngợm, ngay cả điện thoại của bác cũng không tiếp!
- A… ha ha, bá mẫu, cậu ấy ở đây, để cháu gọi cậu ấy!
- Chờ một chút, trước tiên bá mẫu nói với cháu trước. Thiên Lôi, cháu cảm thấy nha đầu Hiểu Phân kia thế nào?
Để Dương Thiên Lôi khẽ nhíu mày chính là, mẫu thân của Tống Hiểu Phân dĩ nhiên phát ra một câu hỏi bất thình lình như vậy, chẳng lẽ có ý tứ đối với chính mình? Đây ngược lại không phải là Dương Thiên Lôi tự kỷ, mà là lần trước mẫu thân Tống Hiểu Phân đã từng nói giỡn bảo Tống Hiểu Phân cõng hắn trở về, lúc đó đã cảm thấy có điểm ám muội.
- Có thể cháu không biết, kỳ thực Hiểu Phân nhà bá mẫu có một loại bệnh lạ từ nhỏ. Trước mười hai tuổi căn bản không hề có một ngày lành, sau này trị được. Mặt ngoài nhìn qua không thành vấn đề, nhưng tích cách của nó ngoại trừ bá mẫu và cha của nó, còn có Trần bá chữa tốt cho nó ra, không hề tiếp cận thân quen với bất cứ người nào, bao gồm cả bên phía Tống gia… Ngày mai là đại thọ bảy mươi của gia gia nó, nhưng bá mẫu và cha nó nói thế nào nó cũng không chịu nghe, nói là đã hẹn ước với cháu và Tiểu Tuyết đi chơi, nhưng đại thọ bảy mươi của lão nhân gia có thể sửa được sao? Vì vậy bá mẫu muốn mời cháu và Tiểu Tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-thien/1392840/chuong-857.html