Lực lượng!
Ta cần lực lượng!
Ta không muốn làm kiến hôi, ta muốn "trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn"!
Ta muốn xông ra khỏi Tam Thập Tam Thiên, tiến vào tiên giới, trở lại địa cầu, chạm đến chân tướng của bổn nguyên!
- A...
Dương Thiên Lôi không hề có chút dấu hiệu bỗng nhiên lấy hết toàn lực ôm chắc eo Đoạn Ngọc Nhan, phát ra một tiếng hét vang thấu trời đất!
- Rầm rầm rầm...
Cùng lúc đó, trong óc hắn bỗng nhiên như bị nổ tung, bộc phát ra tiếng nổ ầm ầm, nương theo tiếng hét của hắn liên miên không dứt, kéo dài mãi không thôi!
Đoạn Ngọc Nhan bỗng nhiên bị ôm chặt lấy eo, nguyên bản không hiểu vì sao Dương Thiên Lôi lại phát điên, bản thân đã liều mạng mang theo hắn chạy trốn, không giúp được gì thì thôi, lại còn làm loạn. Nhất là còn ôm chặt như vậy, hiển nhiên là dùng hết toàn bộ sức lực của hắn, nếu không phải tu vi mình cao hơn hắn nhiều, sợ rằng đã trực tiếp bị ôm đến nghẹt thở!
Đoạn Ngọc Nhan đang muốn nổi bão mắng lớn, thế nhưng trong nháy mắt liền cả kinh!
"Đột phá bình cảnh?"
Vô luận như thế nào Đoạn Ngọc Nhan cũng đều không nghĩ tới, lúc này, theo tiếng hét dài của Dương Thiên Lôi, khí tức của hắn bỗng nhiên điên cuồng tăng lên, một người nhiều kinh nghiệm như Đoạn Ngọc Nhan sao lại không biết đây là phát sinh chuyện gì?
Nhất là mi tâm Dương Thiên Lôi lúc này tự nhiên tản mát ra thất thải quang mang chói lọi, đồng thời cùng với bình thường vẫn luôn ngưng luyện hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-thien/1392759/chuong-776.html