- Ta... Ngươi... Ngươi muốn ta chịu trách nhiệm như thế nào?
- Làm tức phụ của ta!
- Tiểu tử thối, muốn đánh!
Trương Tử Hàm nhất thời giơ tay trắng nõn lên, đánh về phía Dương Thiên Lôi.
Dương Thiên Lôi kinh hãi kêu lên một tiếng, chạy trối chết, trong miệng lại vô sỉ nói:
- Không chịu trách nhiệm cũng được, chỉ cần nàng để ta ôm lại là xong!
Trương Tử Hàm nổi giận đùng đùng, tiểu tử này ăn đậu hũ của mình còn chưa tính, lại còn ăn vạ đòi mình chịu trách nhiệm, sao lại có cái tên vô sỉ đến thế này?
Trương Tử Hàm giơ đôi tay trắng nõn liều mạng đuổi theo, Dương Thiên Lôi hai tay ôm đầu chạy rất nhanh, nhưng bất lợi là sân ký túc xá của hắn không hề có một chướng ngại vật nào, hắn dù chạy có nhanh đi nữa cũng không thể nhanh hơn Trương Tử Hàm – một Tinh Giả cấp sáu. Chỉ một lát sau hắn đã bị Trương Tử Hàm nắm lỗ tai.
- Ngươi vừa nói cái gì? Nói lại thử xem?
Trương Tử Hàm đắc ý nói.
- Không không... A, Trương lão sư, nàng nhẹ tay một chút, a ---- cẩn thận đứt lỗ tai của ta.
Dương Thiên Lôi la lối om sòm.
- Còn muốn ta chịu trách nhiệm? Còn muốn ôm lại?
- Không không, không cần ôm lại cũng được, nàng muốn ôm ta lúc nào cũng được, muốn ôm kiểu nào cũng được, ta ta... Tuyệt đối không chống cự... Tuyệt không phản kháng, cũng không cần nàng chịu trách nhiệm gì cả... A... Đại tỷ, lỗ tai của ta...
- Phụt----
Trương Tử Hàm nhịn không được cười một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-thien/1392016/chuong-33.html