Tới đây, Trương Hàn cả người vô lực nằm xuống đám cỏ thở hộc hộc.
Thần sắc hắn mệt mỏi, sợ hãi đan xen.
Lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy chính mình mạng sống là như thể mong manh, nếu như hắn chạy chậm một xíu thôi là có thể bỏ xác tại nơi này.
Trương Hàn nhắm mắt lại, nhớ về cái kia nhóm thiếu niên.
Bọn họ khi không gặp Yêu Thú trước đó là một cảnh ấm cúng, hạnh phúc... Nhưng khi sinh mạng của chính mình bị đe dọa, bản tính của họ lại hiện ra.
Ích kỷ...Chính là ích kỷ...Bọn họ bản tính sâu bên trong là ích kỷ, vì tính mạng của mình mà ích kỷ hi sinh đi người khác sinh mệnh.
Trương Hàn im lặng một hồi, bỗng nhiên khóe miệng phác lên một nụ cười trêu chọc.
"Ta bỗng cảm thấy Thế Giới này con người là như thế xấu xí, mà ta cũng như thế xấu xí."
Đột nhiên Trương Hàn xùy cười một tiếng:"Haha! Ta bi ai cái gì cơ chứ! Nếu đã xấu sẵn rồi thì ta muốn trở nên càng xấu hơn! Người không vì mình, trời tru đất diệt!!"
Trương Hàn không biết từ đâu rút ra một cây bút cùng với quyển vở, sau đó liền ghi ghi lên trên.
"Hú!!" Tiếng sói tru vang lên, đồng thời bên tai Trương Hàn còn vang lên Hệ Thống âm thanh.
Tiếp theo dưới màn đêm, một tiếng tức giận vọng ra:"Thảo!!"
Thời gian cứ thế trôi qua, không bao lâu bầu trời Mình Nguyệt giơ cao, dưới bụi cây một cái thiếu niên rón rén bước đi.
Trương Hàn sắc mặt lúc này có chút đen, thế nhưng lại ở khu vực này tao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-huyen-he-thong-cua-ta-chuc-nang-la-chi-dan/175894/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.