Trương Hàn nhắm mắt lại, cả người nằm dựa vào gốc cây, miệng còn thì thầm:"Cỏ vẻ ta phải trở nên tàn nhẫn hơn nếu như muốn tiếp tục sống sót ở Thế Giới này..."
Nằm dưới gốc cây nghe bảy người kia cười cười nói nói, không hiểu sao trong lòng Trương Hàn lại có chút buồn lo vô cớ, có thể là vì hắn biết sắp tới bảy người sống sờ sờ đang nói cười vui này phải rời xa cuộc chơi trở thành đống xương khô cứ thế chết đi dưới miệng Yêu Thú, cũng có thể là vì kiếp trước an nhàn ảnh hưởng tới cái nhìn về sinh tử của hắn.
Thế Giới này tàn nhẫn, là dùng cá lớn ăn cả bé quy tắc vận hành, những người bản địa của Thế Giới này phần lớn cũng vì đó mà đối với Sinh Tử cũng không có xem nặng như kiếp trước, hoặc nói đúng hơn là khinh thường xen vào việc sống chết của kẻ khác, những người mà mình không quen biết.
Trương Hàn những năm qua đời sống nô lệ gọi là khốn khổ, rất ít có những lúc thoải mái nằm dưới gốc cây nghỉ ngơi như này, không để ý một chút hắn liền nhắm mắt tại chỗ ngủ say.
Đến lúc tỉnh lại thì thấy trời đã sập tối, nhóm người kia cũng không biết đi tới đâu, Trương Hàn khóe miệng rút rút.
Hắn nhanh chóng cầm lên Trường Thương đi theo hướng Vô Danh Hang Động nơi, chỉ hi vọng là có thể theo kịp lộ trình của nhóm người, hắn không muốn công sức của mình khổ cực cứ như thế tiêu tan.
Hai chân Trương Hàn chạy liên tục, mồ hôi từ trên trán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-huyen-he-thong-cua-ta-chuc-nang-la-chi-dan/175892/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.