Trương Hàn vuốt vuốt huyết thái dương:”Vậy thì thôi đi.”
Quách Giản Nhi nghi hoặc hỏi:”Mà ngươi cần xác của hắn để làm gì?”
“Chữa thương.” Trương Hàn đơn giản trả lời, lấy ra Linh Dược nuốt vào.
Quách GIản Nhi nhãn thần kì lạ, chữa trị bằng xác chết? Ngươi thao tác này ai dạy a?
Đơn giản ngồi xuống xếp bằng, vận dụng Công Pháp bắt đầu hồi phục huyết khí.
Quách Giản Nhi nhìn huyết khí từ xác của Âu Dương Phách tỏa ra bị Trương Hàn hấp thu liền hiểu tại sao hắn lại xác của Khương Tiểu Phong.
“Công Pháp thôn phệ máu tươi a!”
Quách Giản Nhi không nói gì, tự mình xếp bằng khôi phục huyết khí.
Không lâu sau, Trương Hàn bỗng dưng mở bừng con mắt, cảnh giác nhìn chung quanh.
Quách Giản Nhi nhận thấy hắn kì lạ biểu hiện, hỏi:”Làm sao vậy?”
Trương Hàn nhíu chặt hai hàng lông mày, không chắc chắn nói:”Ta...Nghe thấy tiếng chạy.”
“Tiếng chạy? Cũng bình thường a!” Quách Giản Nhi không quá lo lắng nói, dẫu sao thì nơi này cũng có không ít người đến, hai ba người chạy gần đây cũng là bình thường!
Trương Hàn lắc lắc đầu, không trả lời nàng mà là đặt tai của mình xuống mặt đất lắng nghe.
Quách Giản Nhi ánh mắt khó hiểu cũng làm theo.
“Rầm rầm! Rầm rầm!” Âm thanh như lôi đình, hàng ngàn bước chân cùng chạm đất một lúc, chấn động truyền từ mặt đất tới tai dù là khoảng cách rất xa nhưng Quách Giản Nhi vẫn thấy tê tê.
Nàng nuốt nước bọt:”Ực! Lão Hàn, ngươi có thấy giống...”
Trương Hàn trầm trọng gật đầu:”Là bọn khôi lỗi!”
Quách Giản Nhi trợn tròn mắt, mặc dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-huyen-he-thong-cua-ta-chuc-nang-la-chi-dan/1600551/chuong-67.html