Đằng sau gáy cổ lạnh lẽo, chưa kịp mở miệng thì đã bị bóp cổ cho nhấc bổng lên.
Trương Hàn hai tay nắm chặt cánh tay của Phó Lỵ, làm ra vùng vậy hành động.
Có thể là do năng lượng trong người dùng hết, hắn hiện tại có phần vô lực, yếu đuối.
Phó Lỵ tay dùng sức, âm trầm nói:”Không ngờ ngươi tới giây phút này còn vùng vẫy! Thật đáng kính phục ham muốn sống còn a!”
Trương Hàn khóe miệng cong lên:”Còn không phải vẫn là thua ngươi? Ngươi dạng này ma quỷ sống đều dai hơn đỉa, đánh hoài mà chả chết, lại còn nói ta?”
Phó Lỵ cười lạnh, tay bóp chặt khiến Trương Hàn không khỏi ho khan:”Khụ khụ!...”
Nàng nói:”Nói thật, ta rất khâm phục ngươi! Thế nhưng có thể cùng ta đánh lâu như vậy!”
Trương Hàn cười cười:”Rất vinh hạnh!”
Phó Lỵ thấy hắn điềm nhiên, không hề có một tí sợ hãi, nghi hoặc nói:”Ngươi không sợ chết?”
Trương Hàn cố gắng lắc đầu, bình tĩnh nói:”Sợ!”
Phó Lỵ móng vuốt di chuyển nhẹ nhàng qua cổ hắn, lạnh như băng nói:”Sợ? Ta ngược lại không thấy điều đó?”
Trương Hàn bật cười:”Haha! Ta sợ, bất quá không phải sợ ngươi!”
Phó Lỵ cười lạnh, lưỡi dài liếm hắn phần cổ máu tươi, sắc mặt say mê nói:”Nếu đã vậy, ta muốn xem một hồi ngươi có sợ hay không?!”
Mở ra mồm máu, định cắn một cái chấm dứt Trương Hàn sinh mệnh thì nàng bỗng dưng có chút nhíu mày, sau lưng mồ hôi lạnh từ động chảy ra.
Lông tơ, da gà gì đều nổi lên, cảm giác sợ hãi đến từ sâu tận trong tâm can bắt đầu sôi trào, trong lòng như có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-huyen-he-thong-cua-ta-chuc-nang-la-chi-dan/1600527/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.