Trước mặt Trương Hàn mặt đất nứt ra, mọc lên một cánh cổng khổng lồ.
Cả cánh cổng đều màu đen, phù văn khắc chằng chịt tạo thành các loại đồ án có chút ma mị, khí tức trầm trọng lại có chút tang thương như thể đã ở đây từ lâu đời.
Trương Hàn cảm nhận khí tức cảnh cổng phát ra, sắc mặt biến có chút nghiêm túc.
Thậm trí có vài cái tâm lý yếu chịu không nổi khí tức của cánh cổng mà chân tay run rây, té lăn tại chỗ.
Cho dù là Trương Hàn có chút chuẩn bị nhưng cảnh cổng nguy nga cùng khí tức vẫn không khỏi làm hắn lo sợ, tâm tình trở nên trầm trọng.
Thế nhưng hắn không thể lùi bước, ngay cả quyết tâm tiến lên cũng không có thì nói cái gì cường giả!
Điều này làm Trương Hàn nhớ tới một câu hát: Dù ngày mai bão giông ngập trời......
Lời sau thì bỏ đi, ít nhất lời trước còn miêu tả được phải không?
Tần Tiễn Quân cầm một khối thép đen hình dạng như tam giác, đi tới trước cánh cổng rồi dùng khối thép ấn vào trong.
Ở nơi Tần Tiễn Quân ấn khối thép, đích thực là có một lỗ hỏng vừa đủ cho nó đi vào.
Hoặc nói khối thép chính là chìa khóa để mở ra cánh cổng này!
"Răng rắc!!" Chìa khóa bị Tần Tiễn Quân đưa vào, cảnh cổng ngay lập tức ở giữa liền từ từ nứt ra một kẻ hỡ, phía trên phù văn rực sáng như liệt nhật, khí tức cũng trở nên khủng bố.
Trương Hàn ngưng thở, mồ hôi lạnh đều ra, hắn bây giờ cảm thấy trước mặt mình không còn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-huyen-he-thong-cua-ta-chuc-nang-la-chi-dan/1600512/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.