Quách Giản Nhi che mặt chùi đi trên mũi máu tươi, có chút xấu hổ thành giận nói:"Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy mỹ nữ sao?"
Trương Hàn bất lực trợn mắt, liền bước đi hướng về sâu bên trong.
Quách Giản Nhi nhanh chóng đuổi theo.
Trên đường, Trương Hàn bỗng dưng hỏi Quách Giản Nhi:"Ngươi có biết cái gì gọi là Ma Hồn không?"
"Ma Hồn thứ này ngươi thế nhưng lại không biết?" Quách Giản Nhi có chút kinh ngạc nhìn Trương Hàn.
Trương Hàn trầm ngâm, ánh mắt không hề có tí dao động nói:"Ta là Nô Lệ..."
Quách Giản Nhi nghe Trương Hàn lời nói, đôi môi bất giác liền cắn nhẹ.
Nô Lệ là giai tầng thấp nhất của xã hội, nhất là trong một thế giới không có hòa bình tràn đầy chiến hỏa như này thì Nô Lệ càng sẽ cứ liện tục liên tục xuất hiện.
Đây là một vòng luẩn quẩn, có chiến tranh thì có kẻ bại, kẻ bại thì bị đày làm Nô Lệ, những Nô Lệ này lại bị xung quân cho chiến tranh, cứ thế mà tạo thành một vòng lặp vĩnh viễn cho đến khi toàn bộ diệt tuyệt.
Nàng thực chất từng thấy qua một số Nô Lệ, bọn họ sống trong những cái lồng nhỏ như những con thú vật mà bị rao bán, thân thể gầy yếu, ánh mắt tuyệt vọng...
Trương Hàn cũng không ngoại lệ, trước đó hắn luôn sống trong một không gian nhỏ hẹp với một số người, quãng thời gian đó bỏ đói, tra tấn cũng không ít lần bị.
Cho tới bây giờ hắn vẫn nhớ rõ những cái kia chủ nô ánh mắt, băng lãnh như nhìn súc vật...
Hắn cũng không biết như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-huyen-he-thong-cua-ta-chuc-nang-la-chi-dan/1600504/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.