"Sở Hoàn, chừng nào cậu kết hôn với Tiểu Yến Dương?"
"Mùng tám tháng sau là ngày hoàng đạo, không bằng ngày đó kết hôn đi."
"Nhớ mời cảnh cục chúng ta, đã lâu không náo nhiệt vậy, nhất định phải không say không về, ha ha!"
.........
Những lời này, Sở Hoàn mỗi ngày nghe mười mấy lần, ban đầu còn thấy ngượng ngùng, không biết trả lời sao, thế nhưng số lần nhiều, anh tiềm thức coi nó thành thật, bắt đầu lo lắng đi đâu kết hôn, ở đâu mời đồng sự uống rượu mừng của anh và Yến Dương...
Mỗi lần kinh tỉnh từ ảo tưởng ngọt ngào, Sở Hoàn đều nhịn không được kêu rên: đều là con mèo lười kia làm hại, ban ngày ban mặt làm một ít mộng phấn hồng, cứ như hoa si.
Khi đang kêu thảm không ngừng, xa xa đã thấy đầu sỏ gây nên hớn hở chạy tới.
"Anh Sở!" Yến Dương nhào lên người Sở Hoàn, bẹp một cái hôn anh, "Trưa rồi, chúng ta đi ăn cơm."
"Ừ." Sở Hoàn hữu khí vô lực liếc Yến Dương sức sống bốn phía, mệt mỏi.
"Buổi trưa ăn gì?"
"Cậu thích gì?"
"Đồ anh Sở nấu ngon nhất, chúng ta về nhà nấu, được không?" Yến Dương tham lam.
"Không được!" Sở Hoàn một hơi cự tuyệt, anh cũng không định tìm việc, anh còn muốn ngủ trưa, lại đi lại về sẽ không có thời gian nghỉ ngơi.
Yến Dương thất vọng, "Vậy ăn gì?"
"Căn tin." Sở Hoàn trả lời ngắn gọn sáng tỏ.
"Căn —— tin?" Yến Dương kéo giọng thật dài, vẻ mặt đau khổ nói: "Tôi tình nguyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-he-liet/2491305/quyen-10-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.