“Phù lục tốt.”
Phù lục của Trì Chích Hổ vừa vào tay đã thấy bất phàm, nền xanh trắng, bên trên dùng sơn vàng viết, không biết phẩm cấp cũng không biết ký hiệu và khẩu quyết, tự nhiên là không dùng được.
Lý Hi Trị không nhìn nhiều, tay bấm pháp thuật, ngón cái nhấc lên, lần lượt gõ hai ngón, rồi biến hóa thành chỉ kiếm, trước chỉ về phía bắc Lạc Hà, sau chỉ về phía đông Đoán Sơn, đầu ngón tay nổi lên ba điểm hà thái (sắc màu ráng chiều) màu xanh biếc, nâu vàng, huyền kim.
Ba người bọn họ sao có thể để hắn thi pháp, Trì Chích Hổ lập tức giơ tay lên, lòng bàn tay hiện ra một thanh pháp khí màu trắng trong suốt, pháp lực lưu chuyển hội tụ, nhưng không biết nên đánh vào ai.
Ô Vệ Bạch nhìn thấy mà không nói nên lời, trong lòng vô cùng ấm ức:
‘Năm đó bảo ngươi chăm chỉ tu hành pháp thuật vật tính, ngươi thì ngủ gật liên miên, chỉ muốn tu hành thuật pháp uy lực cực lớn… bây giờ coi như báo ứng đến rồi!’
Theo lý thuyết, loại pháp khí trinh sát vừa rồi không chỉ có thể nhìn thấu hành tung của Lý Hi Trị, mà vốn dĩ có thể nhìn thấu những phân thân ảo thuật này, nhưng Trì Chích Hổ lại mang theo cái gì không tốt, lại mang theo pháp khí minh dương thiên quang [Thanh Mục Kính]!
Pháp thuật có thể thi triển phân thân ảo thuật không ít, nhưng nếu dùng pháp khí trinh sát phân thân ảo thuật, thiên quang và hào quang các loại không thể nhìn rõ lẫn nhau...
“Nếu mang theo [Vấn Lưu Quang] [Thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264623/chuong-722.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.