Mặc dù chiếc Xe đẩy của Bạch Dung mặc dù vẻ ngoài không bắt mắt, nhưng tốc độ này không hề chậm chút nào, mới qua hơn một tháng đã đi sâu vào Nam Cương, cưỡi cuồng phong màu xanh phóng như bay một đường, không ngừng một khắc.
Bay vào sâu bên trong, mới thấy có vài con yêu vật đến ngăn cản. Kẻ dẫn đầu là một con lang yêu, mặt xanh nanh dài, tóc đỏ như lửa, trông khá khác biệt so với vùng Giang Nam. Bạch Dung quát hai tiếng, chỉ nói:
“Gia gia là bạch hồ Lê Sơn, đứa nào không có mắt dám cản đường!”
Con lang yêu này nghe vậy thì biến sắc, khuôn mặt sói nhăn nhó trông càng xấu xí hơn, mở to bốn con mắt, kéo giọng nói:
“Hóa ra là hồ gia gia! Đắc tội... đắc tội... Hai vị gia gia qua khỏi ngọn núi này, chi bằng đến chỗ đại vương của ta ngồi chơi, tiểu yêu sẽ dâng trà nóng, mời gia gia ăn vài chiếc bánh huyết mễ.”
Bạch Dung liếc nó một cái, nghi ngờ hỏi:
“Đại vương của ngươi là đứa nào mà dám mời ta đến chơi?”
Con lang yêu bốn mắt cung kính đáp:
“Là hắc sơn đại tướng quân dưới trướng của chủ nhân Bích Phức Sơn, sống ở Hắc Tất Lĩnh...”
“Cút cút cút! Ồn ào quá!”
Nghe đến tên chủ nhân Bích Phức Sơn, sắc mặt Bạch Dung thay đổi, vung tay quạt cho chúng một trượng xa, đáp:
“Chỉ là một con khỉ thôi, mà lắm chuyện quá!”
Hai con yêu vật bị cơn gió yêu quạt cho lộn nhào, rên rỉ đau đớn, bò dậy kêu lên:
"Gia gia cẩn thận, gần núi có vu nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264610/chuong-709.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.