Thanh Đỗ Sơn.
Bình minh vừa ló lên từ trong núi, nhẹ nhàng trôi trên ngọn cây. Con đường như ngọc bích hiện lên màu sắc tươi đẹp, thường được các nhà ở ven hồ gọi là thanh giai, mượn nó để ví như bậc thang thăng tiến.
Trên bậc thang nhanh chóng bước xuống một thiếu niên. Khí vũ hiên ngang, mặc đạo bào trắng kim, cổ tay áo bó chặt, trông có vẻ dứt khoát gọn gàng. Đỉnh đầu chiếu xuống ánh bình minh màu vàng. Đồng tử ẩn trong bóng râm của sống mũi, lộ ra chút màu vàng.
Đi theo sau hắn là một thiếu niên âm trầm, mặc đồ đen, giọng trầm thấp:
“Điện hạ, các tân đệ tử của các tộc đều đã vào phủ... So với năm ngoái, ít hơn hai thành.”
Lý Chu Nguy mới mười bảy tuổi, một lòng tu luyện đồng thuật. Năm xưa Lý Hi Trị và Lý Hi Minh bằng tuổi hắn cũng chỉ mới luyện khí. Tu vi của hắn bây giờ đã là tầng năm luyện khí rồi. Có thể coi là người đứng đầu trong mấy đời của gia tộc.
Trần Ương cũng bỏ xa các đồng lứa, mấy năm trước mới Luyện Khí, được ca tụng là người ngoại tộc xuất sắc nhất trăm năm qua. Trong tộc đa phần cho rằng đó là do hắn có nửa dòng máu chủ gia, mặc dù khen ngợi nhưng không lấy làm lạ.
“Hai thành.”
Hai người dạo bước trên đỉnh núi, trong lòng đều hiểu rõ nguyên nhân. Lý Chu Nguy khoanh tay đứng đó, trong đồng tử, những điểm sáng màu vàng liên tục hiện lên.
Sắc thái này đã không còn vẻ yêu dị như xưa, rõ ràng có thể thấy được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264500/chuong-599.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.