Đêm xuống, núi Thanh Đỗ dần chìm vào bóng tối. Lý Hi Tuấn không bế quan, đứng giữa gió tuyết trên đỉnh núi, đợi một lát, liền thấy một đạo tử lôi xuyên qua tầng mây, dừng lại trước mặt, hóa thành hai bóng người.
“Cô cô! Tiểu muội.”
Lý Hi Tuấn cất tiếng gọi, trước mắt là Lý Thanh Hồng mặc giáp ngọc, tay cầm bạch thương và tiểu muội Lý Nguyệt Tương. Lý Thanh Hồng thấy hắn, đáp xuống, nhẹ giọng:
“Tuấn nhi.”
Lý Nguyệt Tương đi theo sau chào hỏi, Lý Hi Tuấn chỉ gật đầu, chúc mừng:
“Chúc mừng cô cô thực lực tiến triển vượt bậc. Nghe nói hải ngoại hỗn loạn vô cùng, con vẫn luôn muốn đi đón tiểu muội… nhưng không rảnh tay, nên định viết thư cho Trị ca nhi, vừa hay cô cô đã trở về.”
“Trên đường về có an toàn không?”
Lý Thanh Hồng cùng hắn hạ xuống đại điện, ngồi xuống mới mở lời:
“Có chút ngoài ý muốn... Cẩn thận nghĩ lại, chắc chắn có điều kỳ lạ.”
Nàng kể lại chuyện trên đường, Lý Hi Tuấn chăm chú lắng nghe, trầm tư một lúc rồi đáp:
“Quả thật có điều kỳ lạ, nhưng không nhìn rõ. Đông Hải rộng lớn như vậy, sao lại đụng phải Miêu gia và Thẩm thị? Có lẽ là thế lực nào đó...”
“Cho dù cô không đi, Thẩm Nhạn Thanh chống đỡ đến khi gia chủ Thẩm gia tới chắc chắn không có vấn đề gì.
“Cho dù cô cô không đi, Thẩm Nhạn Thanh chống đỡ đến khi gia chủ Thẩm gia đến chắc chắn không có vấn đề gì. Theo con thấy, hẳn không phải là chân nhân Thẩm gia mượn sức cô cô để cứu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264481/chuong-580.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.