Lý Thừa Liêu nhận lệnh đi xuống, Lý Hi Minh cùng Lý Hi Tuấn liền đi quanh ngọn núi một lượt. Mật Lâm Sơn này vốn là sơn môn của Tưởng gia, địa mạch thâm trầm, dù không có hỏa mạch, nhưng hơn ở chỗ địa mạch hùng hậu.
Lý Hi Minh bấm đốt ngón tay suy tính một hồi, tán thưởng:
“Địa mạch nơi này có dáng dấp của danh sơn đại xuyên, tuy linh khí kém một chút nhưng nền móng có thể sánh ngang với sơn môn Tử Phủ bình thường, thậm chí miễn cưỡng bố trí được Tử Phủ đại trận.”
Lý Hi Tuấn gật đầu. Nhà mình tuy có nhiều tiên sơn nhưng những ngọn núi được coi là đại sơn thì thật sự không có, đều là những ngọn cô phong, kỳ phong.
Thậm chí như Lê Kính Sơn, nơi Lý gia khởi nghiệp, cũng chỉ là nhờ gần trấn Lê Kính mà có danh, nếu xét kỹ thì không thể coi là tiên sơn, chỉ là lúc gia tộc hưng khởi, tiện thể chọn nơi này mà thôi.
Còn về Thanh Đỗ trên hồ, việc bố trí đại trận Trúc Cơ hiện tại đã là cực hạn, may nhờ Lưu Trường Điệp trận thuật cao siêu, chứ đổi người khác e rằng khó mà thành công.
Trên Mật Lâm Sơn khai phá được chừng mười gian động phủ, chỉ có một hai gian linh khí nồng độ khá cao, sánh được với Thanh Đỗ Sơn, còn kém xa so với động phủ Vu Sơn tốt nhất của gia tộc.
Nhà họ Tưởng dùng đạo thống Ngọc Chân truyền thừa qua nhiều thế hệ, nhà họ Úc cũng tu hành Ngọc Chân đạo.
Tuy trên núi nhiều lần bị giày xéo, khắp nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264462/chuong-561.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.