Lý Huyền Phong cùng Tiêu Ung Linh một đường đi xuống núi. Khi lên núi đi vội vàng không có quan sát kỹ, giờ xuống chân núi, lại có một đài nhỏ, trên đó xiêu xiêu vẹo vẹo sáu tòa đèn.
Đế đèn cổ phác ảm đạm, phần lớn đã vỡ nát, xem ra trên đế đèn từng khảm nạm bảo vật gì đó, dẫn tới chúng nhân tranh đoạt, lưu lại không ít dấu vết đánh nhau.
Hai người đến góc đài, ngự phong mà ra, cùng nhau tiến vào biển mây, Tiêu Ung Linh nhẹ giọng cảm thán:
"Thanh Tùng động thiên này... tên gốc là Thận Kính, chính là do cổ tiên Tu Doanh Trắc lập ra, cũng là đạo thống Thanh Tùng cuối cùng... Lão tổ nhà ta từng nói, người này thân mang Thái Âm Thái Dương, cho nên xưng là Doanh Trắc."
"Năm đó sáng lập động thiên này, tu vi của hắn đã đạt đến cực hạn, vì tìm kiếm con đường siêu thoát, muốn từ Thái Âm và Thái Dương tìm ra một con đường mới... cuối cùng thân vẫn, bặt vô âm tính."
Lý Huyền Phong nhìn biển mây dưới chân, trong lòng suy nghĩ vài trong hơi thở, lời đã đến bên miệng, chỉ muốn hỏi vị tiên nhân kia có phải họ Lục hay không, lại lo lắng Kim Đan ở trên, không dám nói nhiều, chỉ hỏi:
"Nếu theo hình dạng biển mây này, trên dưới đều có một giới... trên thượng giới lấy được bảo vật, chẳng phải hạ giới còn một kiện?"
Tiêu Ung Linh hơi khựng lại, giải thích:
"Ta lúc tiến vào liền có ý nghĩ này, vừa hay gặp được một ngọn núi nhỏ, bốn phía không người, trên đỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264406/chuong-505.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.