Nàng ta lắc đầu nói:
"Gặp phải chúng thì chỉ có thể cầu trời khấn phật, có một số yêu tà ngay cả Tử Phủ cũng phải kiêng dè, có một số thì chỉ cần ngươi hắt hơi một cái là chúng đã sợ chết khiếp."
"Trong đất liền có người âm thế trông coi, cho nên không có yêu tà nào dám bén mảng đến, nhưng hải ngoại thì không có, Đông Hải lại rộng lớn vô ngần, không biết ẩn giấu bao nhiêu thứ."
Nàng ta dừng một chút, sau đó mới nói tiếp:
"Còn những thế lực lớn nhỏ khác… Giết chóc liên miên không dứt, tất cả đều là vì chữ lợi mà thôi."
Khổng Đình Vân đợi một lát, sau đó dẫn mọi người đáp xuống mặt biển, nàng ta tính toán thời gian, ôn hòa nói:
"Đông Hải quá rộng lớn, chỉ dựa vào phi hành thì không biết đến năm nào tháng nào mới đến nơi, chúng ta phải dựa vào thủy mạch, như vậy không những có thể tiết kiệm pháp lực, mà tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều."
Lý Thanh Hồng nhìn xung quanh, quả nhiên thấy có không ít người đang chờ đợi, bọn họ đều đề phòng lẫn nhau, không biết đang chờ đợi điều gì, Khổng Đình Vân thấp giọng nói:
"Lát nữa, thủy mạch trong biển sẽ phun trào, con đường này sẽ có nước biển cuồn cuộn chảy đến, chúng ta sẽ thi triển ngự thủy thuật, mượn dòng nước này để đi đến Chu Lục Hải, phường thị của nhà ta nằm ở đó."
"Chu Lục Hải sao."
Nàng ta vừa dứt lời, nước biển hai bên đột nhiên chấn động, cuồn cuộn chảy về hướng đông, vô số bọt khí lớn nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264354/chuong-453.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.