Lý Uyên Giao cưỡi gió xuyên qua sườn núi phía bắc Đại Lê Sơn, dưới chân núi non mây mù lướt qua, linh vụ Huyền Văn trong bình Huyền Văn phun trào ra, hắn chắp tay sau lưng cưỡi mây bay đi, vẻ mặt bình tĩnh như nước.
“Hi Tuấn hẳn là đã sắp xếp ổn thỏa… Lão đầu tuy cứng đầu, nhưng dù sao tuổi cũng đã cao, tinh thần không tốt, nói khéo một chút cũng có thể lừa được ra ngoài.”
Lý Uyên Giao trầm mặt, hắn luôn có chút bất mãn với việc Lý Huyền Tuyên không biết giữ gìn thân thể như vậy.
“Cứ cố chấp kéo dài hơi tàn…”
Lý Uyên Giao đột nhiên nhớ lại khi còn nhỏ, mẫu thân Mộc Nha Lộc và hắn lủi thủi ngồi trong sân, Mộc Nha Lộc khi đó còn trẻ, mái tóc đen nhánh xõa dài, dịu dàng nói:
“Phụ thân con… Rất nhàm chán… Cả đời chỉ yêu một thứ - chính là Lý gia này, sau đó miễn cưỡng có thêm Tu Nhi.”
“Ngay cả bản thân hắn .... cũng không thích cả chính mình , thậm chí còn có chút thất vọng về chính mình, xem mình như cỏ rác, thậm chí còn không bằng mấy khối linh thạch.”
Lý Uyên Giao lúc đó còn nhỏ chưa hiểu ý tứ trong lời này, bây giờ nhìn thấy bộ dạng này của phụ thân Lý Huyền Tuyên, trong lòng mới hiểu ra:
“Lý gia trên dưới nhiều người như vậy, ông ấy chỉ xem thường bản thân mình, lão tổ đã chết, ông ấy sớm đã không còn muốn sống nữa rồi.”
“Cứ ngày đêm không ngừng vẽ bùa, là đã có ý định tìm đến cái chết, chỉ là không dám chết mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264322/chuong-421.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.