Nghĩ đến đây, Lý Hi Tuấn lẩm bẩm:
"Hay là đến hỏi Bình thúc một câu, xem có thể giảm bớt gánh nặng cho hắn hay không..."
Lý Hi Tuấn vừa thầm nghĩ, vừa đi một lúc trên Thanh Đỗ Sơn, hạ xuống trước Đan Các, dừng chân trước cửa, nghe thấy âm thanh ái muội bên trong, sắc mặt hơi có chút kỳ quái. ( thằng này lại chơi gái rồi đấy .kkkk )
"Lang quân..."
Một lúc lâu sau, nữ tử trong viện mới rời đi, Lý Hi Tuấn lúc này mới bước vào sân, trước mắt Lý Hi Minh rất thư thái, tay cầm một ngọc giản, trên mặt có vẻ thỏa mãn.
"Minh ca."
Lý Hi Tuấn gọi một tiếng, Lý Hi Minh thấy Lý Hi Tuấn đi vào, liền buông ngọc giản, nắm chặt đai lưng, cười nói:
"Sao hôm nay huynh đệ lại rảnh rỗi lại đến đây?"
Lý Hi Tuấn tính tình ngay thẳng, khẽ nhíu mày, nhịn không được lại muốn nói hắn, nhưng thấy Lý Hi Minh khó được vui vẻ, không nỡ quấy rầy, bèn uyển chuyển hỏi:
"Nữ tử kia là từ đâu đến?"
Lý Hi Minh đáp:
"Thiếp thất họ Đậu, Luyện Khí khó có con cái... lúc rảnh rỗi..."
Lý Hi Tuấn thở dài, nhìn bộ dáng ấp úng của hắn, không nhịn được bật cười:
"Ngươi háo sắc như vậy, cũng không biết giống ai."
Lý Hi Minh ngượng ngùng cười:
"Huynh đừng giễu cợt ta nữa."
Lý Hi Tuấn thấy khí thế hắn bốc lên, có vẻ như tinh tiến không ít, bèn hỏi:
"Còn bao lâu nữa ngươi mới đột phá Luyện Khí tầng bốn?"
"Một năm rưỡi nữa."
Lý Hi Minh đáp như chuyện đương nhiên.
Lý Hi Minh trước mắt đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264298/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.