"Chúng ta vừa bay vừa nói."
Khổng Ngọc trông như đã chờ đợi từ lâu, e ngại các sư huynh đệ cướp mất cơ hội, chẳng thể nào ở lại chân núi thêm một khắc nào nữa. Y cưỡi gió bay lượn trên Sơn Kê quận, miệng nói:
"Theo lời sư tôn, có lẽ là một vị nào đó từ Lạc Hà Sơn thuộc đạo thống phương Bắc xuống núi lịch kiếp. Chẳng biết là vị đại nhân nào, chỉ biết rằng sẽ tu luyện chín tháng luyện khí, ba năm trúc cơ, ôm mỹ nhân, phá thế gia, trừ ma tu, hưởng trọn phúc lộc của người Tề... rồi một đường trở về phương Bắc..."
"Cái này! Cái này..."
Lý Huyền Tuyên nghe mà nửa tin nửa ngờ, ấp úng nói:
"Nếu vậy, chúng ta chỉ đi ngang qua đó, hẳn là không sao..."
Trên mặt Khổng Ngọc thoáng hiện vẻ sợ hãi, nói:
"Ngươi chưa gặp qua loại người này nên không biết đâu, đó là thiên tài trong thiên tài đấy, đợi ngày nào đó ngươi gặp loại người mang mệnh cách, có cả kim tính này thì mới hiểu được."
"Đạo hữu chưa từng gặp hạng người này, tự nhiên thấy chẳng có gì. Đó là thiên tài trong thiên tài đấy. Đợi đến ngày đạo hữu gặp được hạng người mang mệnh số hay thậm chí có kim tính chi nhânnày, ắt sẽ hiểu thôi."
"Thông Nhai tiền bối hẳn cũng biết rõ, đạo hữu cứ về hỏi lại là được."
Nói xong câu ấy, y liền im bặt. Dù Lý Huyền Tuyên có dò hỏi gián tiếp thế nào, y cũng không hé lộ thêm điều gì khác.
Hai người đành phải đổi đề tài, trò chuyện về những chuyện khác.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264274/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.