Trư yêu này lảo đảo rời khỏi địa giới Lý gia, lau vết thương trên mặt, không nói tiếng nào bay đến chỗ sâu trong Đại Lê sơn, mới dám mở miệng chửi bới.
"Đồ chó chết... ra cái chủ ý gì vậy! Hại lão tử ăn một kiếm vô ích! May mà không phải Lý Thông Nhai trực tiếp... may quá may quá."
Hắn không dám ghi hận Lý gia, nhưng trong lòng đã hận con linh khuyển trong yêu động, hùng hùng hổ hổ suốt dọc đường.
Ngự phong đi một lúc, mới dừng lại trong yêu động, một con linh khuyển lông xám nhạt vội vàng nghênh đón, con mắt quay tròn, giọng the thé nói:
"Trư Nhị! Nhà họ Lý nói sao?"
Trư Nhị đang muốn gây sự với hắn, không ngờ tên yêu vật này tự mình đâm đầu vào. Tuy trước mặt nhà họ Lý hắn rụt rè sợ sệt, nhưng trong động này hắn vẫn có chút địa vị. Lúc này hai mắt trợn trừng, hung hăng mắng:
"Tử Khuyển! Xú Khuyển! Lăn đi!"
Nói xong đạp ra một cước, linh khuyển này chỉ mới tới luyện khí,, bị hắn đá một cái kêu thảm, uể oải lăn đi. Trư Nhị khí thế hung hăng đi vào trong động, phía trên đang ngồi một gã đàn ông to lớn vạm vỡ, râu ria xồm xoàm.
Đại hán này đang há to miệng nuốt cái gì đó, trong tay cầm một khối huyết nhục, máu trên râu tóc nâu đỏ chảy xuống từng giọt, khiến cho ướt sũng dính dính, hai mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm Trư Nhị, khàn giọng nói:
"Lý Thông Nhai nói thế nào?"
Trư Nhị lập tức ủ rũ, lắp bắp kể lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264252/chuong-351.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.