Viên Thoan vừa dứt lời thì Lý Hi Minh tiến lên một bước, trên người mặc một bộ đồ màu trắng rộng thùng thình, nhìn rất có phong độ, nhưng giọng nói vẫn còn chút non nớt, cung kính nói:
"Vãn bối Lý Hi Minh, bái kiến tiền bối!"
Viên Thoan cẩn thận nhìn hắn, dải lụa trên thắt lưng nhẹ nhàng lay động, cười nói:
"Ta nghe sư huynh nói đan sĩ có khí tức ôn hoà, thủy hỏa tương hòa. Bây giờ xem ra, quả nhiên là hạt giống tốt!"
Vừa dứt lời, nàng nắm lấy tay Lý Hi Minh, ôn hòa hỏi:
"Hi Minh đã có lò luyện đan vừa tay chưa?"
Lý Hi Minh hơi sững sờ, nhìn Lý Uyên Giao ở bên cạnh khẽ gật đầu, lúc này mới nói:
"Thưa tiền bối, đã có rồi."
Lò đan của Lý gia chính là lò đan mà Lý Thông Nhai năm đó đã lấy từ nhà khác khi trấn Trung Châu bị phá hủy, nó tương đương với cấp bậc Luyện Khí. Lúc đó, Lý gia còn nhỏ yếu, Lý Thông Nhai sợ bảo vật vô tội hoài bích có tội nên đã cất giấu đi nhiều năm.
Hiện tại căn cơ Lý gia vững chắc, cũng có đan sĩ nên lúc này mới dám lấy ra, chỉ một số ít người thân cận trong gia tộc biết chuyện này.
Lời vừa nói ra, Viên Thoan dừng lại một chút, xoa xoa chiếc túi trữ vật bên hông, linh thức cảm nhận chiếc lò đan màu xanh bên trong, trong lòng không biết nên cười hay khóc, thầm nghĩ:
“Hỏng rồi, lần này phải mất một phần nhân tình cho Vân Đan Phong..."
Dù sao Lý gia cũng mới thành lập chưa đến trăm năm nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264234/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.