Phí Đồng Ngọc đang quỳ rạp người, lòng trăm mối tơ vò, đã âm thầm chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến cuối cùng, chưa từng nghĩ tới Lý Thông Nhai đứng đầu dịu giọng nói:
"Vọng Bạch huynh và ta tương giao nhiều năm, thật sự đáng tiếc. Hai huynh đệ ngươi hãy cố gắng bảo hộ tông tộc, Nếu có tiểu tộc nào thấy hai người còn trẻ, tu vi còn thấp mà muốn làm điều trái lẽ, cứ sai người đến bờ Nam tìm ta.”
Lời này dùng thân phận trưởng bối nói ra, nghe có vẻ như đang nói với Phí Vọng Giang ở bên cạnh, vừa không đề cập tới thù lao, cũng không đề cập tới thần phục cung phụng, lại là một lời quan tâm thân thiết. Hai huynh đệ nghe được đều sững sờ.
Lý Thông Nhai lại trực tiếp đứng dậy, nói:
"Chuyện ở đây xong rồi, ta liền không ở lại lâu."
"Chuyện này..."
Phí Đồng Ngọc khó tin, dừng lại một lát, mắt thấy Lý Thông Nhai sắp cưỡi gió bay lên, "Bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, kêu lên:
"Cung tiễn lão tổ! Đa tạ lão tổ! Ân tình của quý tộc, Phí gia đời đời ghi nhớ..."
Thiếu niên áo trắng chỉ ôm kiếm, dần dần biến mất ở phương xa, Phí Đồng Ngọc quỳ lẩm bẩm một hồi, như trút được gánh nặng, nhìn về phía đệ đệ đang đi tới, thở dài nói:
"Là ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử!"
"Lý Thông Nhai..."
Phí Đồng Khiếu lòng tràn đầy cảm khái, phụ họa nói:
"Vẫn còn nhớ tình xưa, không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, nhà ta lần này thiếu nợ đại nhân tình!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264221/chuong-320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.