Cực bắc của nước Việt, có một ngọn núi hùng vĩ sừng sững chạm mây, núi non uốn lượn, hùng vĩ tráng lệ, kỳ lạ thay đỉnh núi cao nhất lại bị một kiếm chém đứt, mặt cắt phẳng nhẵn, khiến thế núi hơi ngưng trệ, có một cảm giác không thoải mái khó tả.
Chỗ mặt cắt là chỗ cao nhất, một bạch y nam tử ngồi co chân nửa nằm giữa mây mù, trong ngực ôm một thanh kiếm, vỏ kiếm bằng gỗ, bình thường không có gì lạ, trên mặt nam tử này thì một mảnh sương mù, thấy không rõ dung mạo.
Gió bắc trên đỉnh núi sắc lạnh, buốt giá đến tận xương tủy, nhưng hắn lại mặc một bộ bạch y đơn giản, vuốt ve ngọc bội trên đai kiếm, lẩm bẩm một câu:
"Phẫn Phẫn Phẫn Nộ Ma Ha..."
Dưới chân núi bay lên một nữ tử , váy áo bay phất phới trong gió lạnh, Sơ Vân Quỳnh Nguyệt, toàn thân pháp quang lưu chuyển, óng ánh trong suốt, nhìn qua không phải người thường, nàng ta cưỡi gió hạ xuống, ôn thanh nói:
"Thượng Nguyên."
"Ừm."
Thượng Nguyên chân nhân đáp một câu, xuất thần nhìn phương xa, giống như có thể xuyên thấu qua sương mù trùng trùng điệp điệp nhìn thế cục Yến sơn, thản nhiên nói:
"Nộ mục tướng sắp chết, bữa tiệc Thao Thiết này cũng nên kết thúc rồi. Đáng thương cho mấy triệu người Từ quốc đã chết, thậm chí còn không tạo ra một chút gợn sóng nào.”
"Hài."
Cô gái kia nhíu mày, thở dài một tiếng, đáp:
"Cũng đúng... Từ khi tu sĩ Phật giáo tiến vào Từ quốc đại chiến, cho đến lúc bao vây giết chết Phẫn Phẫn Phẫn Nộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264202/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.