Thiên địa bên trong Pháp giám, sương mù trắng xám lượn lờ giữa trời đất, bao phủ lấy những kiến trúc màu xanh nhạt. Gác lửng, cầu tàu, đài cao, cung điện san sát nhau trải dài tít tắp, điểm xuyết bởi những vầng trăng sáng, tạo nên một khung cảnh như tiên cảnh chốn nhân gian.
Lục Giang Tiên ngồi tựa lưng vào bàn đá phía trước, dựa vào chiếc bàn bằng ngọc bích, nhắm mắt . Chiếc bình ngọc trong tay khẽ rung lên, bên tai vang lên một giọng nói trầm ổn.
"Lý thị đệ tử Lý Thông Nhai, cung thỉnh Pháp giám, trừ yêu diệt ác, thu lấy huyết khí ,phù hộ gia thanh bình an!"
Lục Giang Tiên giật mình, duỗi người đứng dậy. Thần thức hắn lan tỏa khắp căn phòng, trước mặt hiện ra một nam tử áo xám cung kính đứng dưới chân.
"Lý Thông Nhai..."
Lục Giang Tiên trầm ngâm. Hắn đã gắn bó với Lý gia nhiều năm như vậy, nhìn bốn huynh đệ nhà họ Lý chỉ nay chỉ còn lại một mình Lý Thông Nhai, dù đã tu thành Trúc Cơ nhưng vẫn cung kính cúi đầu dưới chân hắn đọc lời cầu nguyện, Lục Giang Tiên không khỏi im lặng.
"Tứ tử nhà họ Lý, Lý Thông Nhai là người cẩn trọng và đa nghi nhất. Ta đã ở Lý gia hàng chục năm, hắn ta chẳng lẽ không hề nghi ngờ gì sao... Tự nhiên là không thể nào."
Lục Giang Tiên tự mình biết rõ trong quá trình nhà họ Lý vươn lên, đã nhiều lần giúp đỡ họ, nhưng cũng để lộ ra vô số sơ hở và sai sót , vụng về vô cùng . Ban đầu mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264163/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.