An Chá Ngôn điều tức xong, chậm rãi bước xuống từ tảng đá trên đỉnh núi. Trước mặt hắn là một người đàn ông trung niên đang ngồi xếp bằng, mái tóc hoa râm, trông già hơn An Chá Ngôn mười mấy tuổi. Người này đang yên lặng điều tức. An Chá Ngôn đến gần, người trung niên mở mắt, cung kính nói:
"Tiền bối."
An Chá Ngôn chỉ gật đầu, vẻ mặt có chút buồn bã. Người trung niên nhướn mày, khuôn mặt nghiêm nghị bỗng nhiên tươi cười, hỏi:
"Lại bị phu nhân đuổi ra ngoài sao?"
"Haiz!"
An Chá Ngôn lắc đầu, cười khổ đáp:
"Đừng cười tôi, đạo huynh. Phi Nhược mọi thứ đều tốt, chỉ có tính tình quá bá đạo..."
Điền Hữu Đạo cười nhẹ hai tiếng, hắn đối với vị gia chủ An gia trước đây này có chút hảo cảm, chỉ là ngày thường nhiều người phức tạp, không quá thân thiết.
"Phi Nhược là người có bản lĩnh, cũng rất có dã tâm."
Lý gia đã nhiều lần tìm vợ cho An Chá Ngôn trong trấn, nhưng hầu hết các cô gái có linh khiếu đều đã có hôn ước, thậm chí Lý Uyên Vân cũng suýt không lấy được vợ có linh khiếu, huống chi An Chá Ngôn đã từng là một hàng sĩ nổi tiếng tàn bạo. Cuối cùng, quanh đi quẩn lại hắn đã kết hôn với Lý Phi Nhược.
( dành cho bạn nào quên , xếp vai vế Lý Phi Nhược là cô cô của Lý Uyên Tu, bị gả đi nằm vùng ở Sơn Việt, làm phi của sơn Việt Vương Mộc Tiêu Man )
Lý Phi Nhược từng là vợ của Sơn Việt vương, lập được nhiều công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264139/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.