"Bành!"
Vừa dứt lời, hai người đã nghe thấy tiếng gió đập vào cánh cửa gỗ. Tiếng sủa inh ỏi của chó vang vọng khắp sân, như thể đàn chó đua nhau đuổi bắt con mồi. Từ Công Minh và Điền Trọng Thanh đều rùng mình ớn lạnh, nhìn nhau với vẻ lo sợ. Từ Công Minh nghiến răng, nói nhỏ:
"Lỡ lời rồi."
Khuôn mặt Điền Trọng Thanh cũng tái nhợt, gật đầu cố gắng bình tĩnh , hàn huyên vài câu, nhưng không còn tâm trạng trò chuyện. Điền Trọng Thanh tiễn Từ Công Minh ra khỏi sân, nhìn theo bóng hắn cưỡi ngựa đi xa, bỗng hối hận dậm chân nói:
"Lỡ lời rồi, tai họa từ miệng mà ra!"
Điền Trọng Thanh trở về nhà, liên tục uống hai ngụm trà lớn , thầm nghĩ:
“không có chuyện gì, không có chuyện gì...., gia chủ còn chưa có tiền lệ trừng phạt vì lời nói.”
Tiếng chó sủa inh ỏi vang lên từ chuồng chó bên cạnh khiến Điền Trọng Thanh bực bội. Hắn ta trầm giọng nói:
"Người đâu!"
"Đại nhân,"
Quản gia vội vàng chạy đến. Điền Trọng Thanh vẫy tay áo nhỏ giọng nói:
"Dẫn con chó đó đi xa khỏi đây, đừng để nó sủa ầm ĩ."
"Vâng."
Hạ nhân vâng lệnh vội vàng đi ra ngoài. Tiếng chó sủa dần dần nhỏ dần. Điền Trọng Thanh vẫn cảm thấy lo lắng, như có một tảng đá nặng đè lên ngực.
Hắn ta ngồi lại bên bàn, suy nghĩ về tiếng động vừa rồi, liệu có phải do khách đến nhà gây ra hay không. Điền Trọng Thanh nhấp một ngụm trà thầm nghĩ:
"Nếu Uyên Tu thiếu gia chủ trì gia tộc, có khả năng là do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264131/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.