Lý Huyền Lĩnh đặt đôi đũa ngọc xuống, nét mặt thêm phần suy tư. Sau một hồi im lặng, hắn mới lên tiếng:
"Còn có biện pháp nào khác đâu? Uyên Vân và Cảnh Điềm tỷ đồng bệnh tương liên, hắn muốn ở lại núi đọc sách thì ta đành để hắn đọc vậy. Chẳng lẽ... ta còn có thể gọi hắn xuống núi sao? Việc đó càng làm tổn thương tâm hồn đứa trẻ..."
Lư Uyển Dung khẽ khàng cúi đầu, tiếng thở dài khe khẽ vang lên. Giọng nàng ôn nhu cất lời:
"Tỷ tỷ nguyện ý dạy dỗ hắn là điều tốt nhất. Ban đầu, ta nghĩ sẽ cho hắn xuống núi trải nghiệm thế tục, lo toan việc đời để vơi bớt phiền muộn. Dần dà, tâm trí hắn sẽ thanh thản trở lại."
Lư Uyển Dung từ nhỏ ở Lư gia đã gặp nhiều huynh đệ họ hàng không có linh khiếu , biết họ đều đã vượt qua điều đó như thế nào, có kinh nghiệm phong phú, lần này chính là đến để đề xuất với phu quân, nhưng nếu như thằng bé có thể theo Lý Cảnh Điềm tự nhiên tốt hơn so với việc xuống núi, vì vậy nàng không nói thêm gì nữa, chuyển sang chủ đề khác:
"Thanh Hồng thích pháp môn dùng thương, trong nhà không có thầy dạy thương pháp, giờ nó lại đột phá Thai Tức tầng hai, mấy người phàm phu tục tử dưới chân núi cũng không đấu lại được nó, phu quân có thể tìm cách chọn cho nó một vị thầy giỏi không?"
"Ta nhớ kỹ, có cơ hội sẽ hỏi phụ thân một chút."
Lý Huyền Lĩnh gật đầu đồng ý. Hai vợ chồng đang thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264074/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.