Sa Ma Lý đã ở Đông Nhân được vài tháng, lúc này mới hiểu được thế nào là hưởng thụ. Những vũ nữ xinh đẹp, e ấp với mạng che mặt làm Sa Ma Lý không thể rời mắt. Vài đệ tử trẻ tuổi của Lý gia dẫn hắn đi xem kịch, đi săn, thưởng thức rượu ngon, dạo phố, chơi đá gà, chọi chó, mỗi ngày đều sống trong nhung lụa.
"Thằng cha nó, bọn Tây Man quả là một lũ ngu xuẩn!"
Sa Ma Lý giờ mới hiểu ra vì sao người Sơn Việt từ phía Đông về đều thích khinh thường người Tây Man. Hai bên có lối sống hoàn toàn khác biệt. Phía Đông có cuộc sống nhàn nhã, tự tại, chỉ có điều khiến Sa Ma Lý đau đầu là chính trị phức tạp và nhạy cảm ở Đông Nhân.
Sa Ma Lý chỉ cần mở miệng nói, tám chín phần mười lời nói ra có thể khiến một hai người sắc mặt không tốt mà ngậm miệng. Người ngoài không hiểu sẽ dễ đắc tội với người khác, càng về sau hắn cũng có kinh nghiệm, không phải đến lúc vạn bất đắc dĩ tuyệt đối không nói chuyện, chỉ cần cười ha ha là được.
"Công tử!"
Sa Ma Lý lấy lại tinh thần, chào đón một người. Cẩn thận nhớ lại, người này là Lý Uyên Tu, con thứ trong số các huynh đệ. Theo Sa Ma Lý, đây là một nhánh nhỏ của vương thất. Hắn vội vàng đáp lời: ( theo phong cách Man việt bất kỳ gia tộc nào nắm giữ vùng đất đều xưng vương )
"Gặp qua vị huynh đệ!"
Lý Uyên Tu hơi khựng lại, nhưng vì quen thuộc với việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264067/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.