"Đều là những ai? Đã bắt được hết chưa?"
Lý Uyên Tu đi ra khỏi sân, thấp giọng hỏi một câu, Lý Bình Dật trả lời:
"Bị chúng tôi bắt quả tang,ngoại trừ những người ngoại tộc. Có sáu người họ Lý, trong đó một người là con cháu đời thứ ba của tổ tiên Lý gia, và một người là bá phụ của ta."
Lý Bình Dật nói xong lời này, cũng cảm thấy xấu hổ vô cùng, trong lòng vô cùng sợ hãi.
Tổ tiên tự nhiên là chỉ Lý Mộc Điền, bá phụ của Lý Bình Dật là chỉ huynh đệ của Lý Tạ Văn, cũng chính là mấy đứa con trai lớn của Lý Diệp Sinh. Khi Lý Diệp Sinh còn sống còn có người quản lý, sau khi Lý Diệp Sinh chết những người này nhịn được mấy năm, Lý Tạ Văn lại bận rộn với công việc, rốt cục lại để cho bọn họ chọc ra chuyện lớn như ngày hôm nay.
"Ừ."
"Huynh trưởng, chúng ta cùng đi!"
Lý Uyên Giao nói hai câu rồi cùng Lý Uyên Tu xuống núi. Lý Uyên Tu đi trước, khẽ nói vài câu vào tai Lý Bình Dật, thấy hắn đáp lại rồi mới dẫn vài người đi đến nơi bắt nhốt đám người kia.
Trước sân viện, một đám người đang tụ tập. Nhóm lính canh vây kín sân, tạo nên bầu không khí căng thẳng. Lý Tạ Văn, sắc mặt u ám, đứng trước cổng chào Lý Uyên Tu:
"Thiếu gia chủ."
Lý Uyên Tu đáp lời:
"Thúc thúc không cần khách khí."
Lý Uyên Tu đáp lời rồi cùng Lý Tạ Văn bước vào sân. Vừa vào trong, hắn đã thấy cảnh tượng hỗn độn: trái cây vương vãi khắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264062/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.