Lý Uyên Tu ôm kiếm đứng trong sân, nhìn Lý Uyên Giao đang vận một thân hắc bào múa kiếm trước mắt. Tiếng kiếm rít lên trong gió lạnh, hai tay Lý Uyên Giao cầm Thanh Phong kiếm nặng nề đến mức mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên mặt.
"Giao nhi, ngươi đã luyện tập « Huyền Thủy Kiếm quyết » được bao lâu rồi?"
Lý Uyên Tu duỗi tay vỗ nhẹ lên vai Lý Uyên Giao, chỉnh lại tư thế cầm kiếm cho Uyên Giao , giọng ấm áp hỏi.
"Hai năm rồi."
Lý Uyên Giao khẽ đáp lời. Lý Uyên Tu chỉ ra vài lỗi sai trong tư thế của hắn, rồi nhìn thấy một cậu bé đi đến trước cửa. Cậu bé trông còn nhỏ hơn Lý Uyên Tu một chút, chắp tay chào hai người, ngẩng đầu nói:
"Huynh, phụ thân đệ mời huynh lên núi."
"Ừ."
Lý Uyên Tu gật đầu với Lý Uyên Vân, nghiêng đầu nói:
"Ngươi sang Đông viện nói một tiếng, ta giờ không đi xử lý sự vụ gia tộc được."
Lý Bình Dật đã trưởng thành cao lớn, vóc dáng thậm chí còn vạm vỡ hơn cha hắn Lý Tạ Văn vài phần. Nghe vậy, hắn gật đầu rồi ra ngoài. Lý Uyên Tu chào tạm biệt Lý Uyên Giao rồi đi theo Lý Uyên Vân lên núi.
Lý Huyền Lĩnh đang ngồi trong sân, nhìn những lá trà chìm nổi trong chén. Lý Thông Nhai đã dặn dò hắn đã đến lúc cho Lý Uyên Tu biết một số chuyện về Pháp Giám , nhưng trong lòng hắn lại lo lắng và bất an.
Lý Huyền Lĩnh đã sớm biết được con trai của mình, Lý Uyên Vân, không có Linh khiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264060/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.