Ba người Úc gia rời khỏi Lê Kính sơn, bay lượn trên Vọng Nguyệt hồ. Úc Mộ Cao mang vẻ mặt âm u, hai người đi sau cúi đầu không dám nói lời nào. Mãi đến khi đã đi được nửa đường, người nam tử cao gầy mới cười khổ lên tiếng:
"Đại ca, thái độ của Lý gia rõ ràng là không muốn đụng chạm, đây là không coi trọng nhà ta a!"
Úc Mộ Cao hừ lạnh một tiếng, đáp lời:
"Lý Thông Nhai của Lý gia quả thật cẩn thận. Hắn ta nói rõ ràng muốn đứng ngoài cuộc, chúng ta hết lần này tới lần khác vẫn không làm gì được hắn. Chuyện này cũng không sao, coi như Vọng Nguyệt hồ không có Lý gia đi. Vẫn cứ tiến hành như kế hoạch ban đầu."
"Nhưng..."
Nam tử cao gầy lắc đầu, vẻ mặt chần chừ bất định, thấp giọng nói:
"Lý gia hiện tại nhìn qua sinh cơ bừng bừng, khí tượng ngày càng mạnh mẻ. Lý Huyền Phong và Lý Thông Nhai đều không phải người ngu ngốc. Khó đảm bảo sau này họ sẽ phát triển đến bước nào. Nếu như thật sự để Lý Xích Kính thành công, chỉ sợ chúng ta muốn cúi đầu xưng thần cũng là điều xa vời. Vọng Nguyệt hồ sẽ trở thành Vọng Nguyệt hồ của riêng Lý gia."
"Ta cũng lo lắng những điều đó."
Úc Mộ Cao cau mày, suy nghĩ một hồi rồi thần sắc trở nên nhẹ nhõm hơn, trầm giọng nói:
"Nhưng nghĩ lại, từ Trúc Cơ đột phá Tử Phủ vốn dĩ đã khó khăn vô cùng, không phải ai cũng dễ dàng thành công. Hơn nữa, tỷ lệ tử vong ở Nam Cương rất cao, Lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5264034/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.