"Máu thịt của hai chân Thú Vương này là thơm nhất, tuyệt đối không thể bỏ qua." ( đây là đang diễn tả góc nhìn của yêu lang )
Nó nhắm mắt lại, nhìn phía xa những thú hai chân đang vội vàng hội tụ lại một chỗ, dùng ánh lửa sáng rực chỉ về nó, trong lòng nó cười lạnh.
"Trước tiên tiêu hao sức lực của chúng, đợi những thú hai chân đó tan tác hết, ta mới có thể ăn con thú Vương kia." ( ý yêu lang là ăn Lý Hạng Bình )
Nó cẩn thận chậm rãi tăng tốc, xuyên qua khu rừng phủ đầy tuyết, nhìn những thú hai chân ngày càng kinh hoàng, đội hình ngày càng tản mạn, vô cùng hài lòng.
Kể từ khi ăn con Bạch Lộc bị thương kia, đầu óc của nó ngày càng minh mẫn, cũng nhờ vào đầu óc ngày càng minh mẫn mà tránh được nhiều lần truy đuổi của những con thú hoa văn có hai chân , cuối cùng nó bỏ rơi bầy đàn của mình, lảo đảo chạy trốn đến nơi này. ( thú 2 chân ý chỉ con người )
Nó đã đối phó với rất nhiều thú hai chân, biết rõ loài thú Vương hai chân này thường hay phun ra hắc vụ, và ném ra những thanh kiếm lá xanh đậm, nếu quá vội vàng sẽ chỉ khiến bản thân bị thương.
Cần phải từ từ bức chúng, thỉnh thoảng tiến lên tấn công, từng chút từng chút tiêu hao mất thủ đoạn của thú hai chân, mới có thể ăn hết chúng.
"thú hai chân này trên thân không có hoa văn, không biết là loại nào."
Nó không hề sợ hãi nhảy qua trường côn đang vung tới, cúi đầu né
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-giam-tien-toc/5263943/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.