Đây là ngày thứ mười Liễu Thanh Mộng hôn mê. Mặc Đằng bắt đầu tụng kinh niệm Phật trong điện, cầu mong Liễu Thanh Mộng sớm tỉnh lại. Ngày đó, khi hắn tìm thấy trụ trì, trụ trì đã đưa Mộng nhi đi, từ đó hắn không còn gặp nàng, chỉ có thể ở lại chùa chờ đợi.
Ngày thứ mười lăm Liễu Thanh Mộng hôn mê, Mặc Đằng nghĩ rằng sẽ nhận được tin tức buồn, không ngờ tiểu hòa thượng nói: “Nữ thí chủ đã tỉnh.”
Mặc Đằng mừng rỡ, chạy vội về phòng.
Đứng trước cửa, lòng hắn đầy lo lắng, nhìn thấy Liễu Thanh Mộng trên giường, chân hắn chậm lại.
Liễu Thanh Mộng nghe thấy động tĩnh quay lại, khuôn mặt hồng hào, tóc đen mượt, nhìn thấy Mặc Đằng đứng ở cửa, ánh mắt nàng có chút ngỡ ngàng.
Nàng đã tỉnh lại!
Nàng vừa là Liễu Thanh Mộng đã chết, vừa là Liễu Thanh Mộng hiện tại.
Nàng đã trải qua nỗi đau tột cùng, nhưng lại có được cơ hội thứ hai.
Nàng chọn tha thứ cho hắn.
“A Đằng.” Liễu Thanh Mộng dịu dàng gọi, mở rộng vòng tay chào đón hắn.
Hắn không cần biết những chuyện đã qua, chỉ cần biết rằng họ sẽ hạnh phúc mãi mãi.
… Một năm sau.
Một chiếc xe ngựa dừng trước Mặc phủ, một cặp vợ chồng hạnh phúc bước xuống, bụng của người nữ nhân đã lớn.
Người hầu nhìn thấy hai người, vui mừng chạy vào trong phủ, miệng hô lớn: “Thiếu gia và thiếu phu nhân đã trở về!”
So với một năm trước, lão phu nhân đã già hơn, gầy yếu hơn. Nghe tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huu-thu/3572372/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.