Trong lòng Bùi Phong và Bùi Huyền tất nhiên không muốn đi ngay nhưvậy, nhưng có muốn ở lại đến trước bữa tối thì hình như lại không có lýdo gì. Ngay lúc đó, bên ngoài thư phòng đột nhiên truyền đến tiếng đậpcửa.
“Lão gia, phu nhân!” Là giọng Thanh Thư.
“Vào đi!”
Thanh Thư lập tức đẩy cửa vào, cúi đầu hành lễ với Giang Mộ Yên mộtcái rồi liền bước đến bên cạnh Bùi Vũ Khâm. Sau đó, trước ánh mắt kinhngạc của Giang Mộ Yên và cả Bùi Phong, Bùi Huyền, hắn cúi đầu nói mấycâu vào tai Bùi Vũ Khâm.
Bởi vì Thanh Thư nói rất nhỏ, tốc độ lại nhanh nên dù Bùi Phong có võ công cũng không thể nghe rõ, càng đừng nói đến Giang Mộ Yên.
Cảm giác hiện tại của Giang Mộ Yên không chỉ là kỳ quái mà còn thấythật thần bí. Nàng đương nhiên sẽ không cho rằng Thanh Thư làm vậy là vì không xem đương gia chủ mẫu là nàng như người trong nhà nên mới đềphòng mà nói nhỏ với Vũ Khâm. Dù sao nếu Thanh Thư không tin tưởng, muốn đề phòng nàng thì hắn đã dứt khoát không vào bẩm báo mà đợi đến lúcnàng không chú ý rồi trực tiếp nói với Vũ Khâm không phải càng kín đáohơn sao? Nếu đã dám để nàng thấy thì tức là trong lòng Thanh Thư thật sự rất bằng phẳng. Tuy nói nhỏ với Vũ Khâm nhưng cũng không phải vì đã làm chuyện gì có lỗi với nàng.
Như vậy là chuyện gì mà lại khiến Thanh Thư kiêng dè nàng đến mức không để nàng biết mà lại trực tiếp thì thầm với Vũ Khâm?
Bùi Vũ Khâm mới đầu cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huu-phu-ki-hoang-thuong-tuong-cong/1609622/chuong-413.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.