“Không, không cần. Thẩm thẩm, thúc thúc, chuyện lần trước ởPhỉ Thúy lâu đều là Bùi Huyền không phải. Kỳ thật không dối gạt thúcthúc cùng thẩm thẩm, mấy hôm nay, trong lòng Bùi Huyền vẫn luôn khôngyên, cũng bởi vì chuyện muốn thành thân với Vương Minh Châu mà ngày đóBùi Huyền như bị quỷ ám, lại nói chuyện bất kính với thúc thúc, thẩmthẩm như vậy!
Mà thẩm thẩm ngài đại nhân đại lượng, mấy hôm qua vẫn khôngtìm đến con lấy một lần, lại càng không vì vậy mà mắng mỏ hay trách cứcon, giờ thậm chí còn chủ động nhắc đến chuyện hôn ước này. Đối với sựrộng rãi của thẩm thẩm, trong lòng Bùi Huyền hổ thẹn vô cùng.
Thẩm thẩm, Bùi Huyền sai rồi!”
Nói xong, Bùi Huyền liền cúi đầu, hai gối cũng lập tức quỳ xuống, định dập đầu với Bùi Vũ Khâm và Giang Mộ Yên.
Giang Mộ Yên thấy vậy liền tránh đi, sau đó cũng nhanh chóng bước lên đỡ Bùi Huyền.
“Bùi Huyền, ngươi làm cái gì vậy? Ngày đó ngươi đã nói gì bất kính với ta? Ta quên hết rồi, ngươi đứng lên trước đi!”
“Không, thẩm thẩm. Mấy ngày nay con cũng nghĩ kỹ rồi, thật ra Vương Minh Châu ngoại trừ dung mạo hơi xấu một chút, dáng người hơi béo một chút thì cũng không có chỗ nào không xứng với Bùi Huyền. Nàng xemnhư là tài nữ nổi danh trong Phỉ Thúy thành này, cầm kỳ thư họa, thi từca phú, mọi thứ đều tinh thông. Chỉ là dung mạo hơi kém nên bao nhiêunăm qua vẫn còn là khuê nữ chưa ai hỏi cưới mà thôi.
Ngày ấy ở Phỉ Thúy lâu con không muốn xuất hiện với thân phận là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huu-phu-ki-hoang-thuong-tuong-cong/1609616/chuong-407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.